TRIẾT LÝ ÂM DƯƠNG

Âm dương là triết lý của Đông phương. Từ bao lâu nay, các nước Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Việt Nam đều ứng dụng vào cuộc sống. Nhưng vì âm dương tinh tế và cổ xưa quá nên nhiều khi bị hiểu lầm. Ta cần đối chiếu triết lý âm dương với đạo Phật xem có mối liên quan gì. Nếu ai hiểu được triết lý âm dương thì mình sẽ điều chỉnh được cuộc sống trở nên khôn ngoan hơn, sâu sắc hơn và có thể tiên đoán được sự việc. Triết lý âm dương xuất phát từ rất xưa. Ứng dụng của âm dương có nhiều môn. Nhưng ngày nay các học thuật của âm dương mất dần. Tuy nhiên có rất nhiều điều độc đáo của triết lý âm dương mà chưa hề xưa, gần như là triết lý vĩnh viễn. Nền tảng của âm dương ứng dụng trong nhiều lĩnh vực. Ứng dụng trong đối nhân xử thế của người quân tử, lúc nào cần cương, cần nhu, khi nào cần quyền biến linh động, khi nào cần giữ chặt nguyên tắc. Ứng dụng tiên đoán sự việc, như mất vật, xem mệnh, thi cử. Ứng dụng trong Đông y để chữa bệnh. Ngày nay y học phát triển như vậy nhưng lịch sử mấy nghìn năm qua vẫn chứng minh hiệu quả dùng thuốc cây cỏ vẫn phù hợp cơ thể hơn và ít phản ứng phụ hơn so với các thuốc viên toàn hóa chất như bây giờ. Giới y học Tây phương cũng công nhận dùng thuốc cây cỏ vẫn ít tai hại hơn dùng thuốc hóa dược. Ứng dụng trong phong thủy địa lý nữa. Tác giả Phan Kế Bính trong ‘Nam Hải Dị Nhân’ kể về các danh nhân Việt Nam dưới góc nhìn đặt được mồ mả chôn được huyệt tốt.

Định nghĩa căn bản âm dương: Âm là phần khuất kín khó trông thấy được. Dương là phần bộc lộ ra trông thấy được. Sự vật luôn có 2 phần 1 là bộc lộ bên ngoài dễ thấy, hai là phần bên trong khuất kín khó thấy.

Ví dụ: Cái nhà thì mặt tiền dễ thấy còn móng nhà khó thấy, bước vô thì phòng khách dễ thấy, còn Toalet thì khó thấy. Nhìn cây thì là cành lá dễ thấy, rễ thì khó thấy. Giao tiếp 1 người thì thái độ, lời nói dễ thấy còn bụng bên trong người ta tính cái gì thì khó thấy. Các cụ có nói: “biết mặt nhưng khó biết lòng.’ Nhìn thầy chùa thì hình dáng, áo cà sa, nói năng từ tốn là dương còn đạo hạnh, tâm linh bên trong là cái âm không thấy được. Xem 1 bộ phim thì diễn viên là dương còn đạo diễn người viễn kịch bản là phần âm (phần tạo nên bộ phim)

Bàn về tương quan giữa phần âm và dương: Thường thì ta nhìn thấy phần dương, ta sử dụng phần dương, ta yêu quý cái phần dương. Nhưng phần âm mới là cái gốc, cái tạo nên thì ta lại hay bỏ quên.

    Ví dụ: Vào 1 căn nhà thì thấy yêu bản thiết kế đẹp mà quên mất không yêu cái móng nhà. Móng nhà mà yếu thì nhà có bền vững không?

Cái âm là cái tạo nên và sinh ra nhưng người ta thường quên. Cái không thấy được thường là phần quan trọng của 1 vật thể. Vậy nên ta yêu quý cái gì thì cần phải xem cái đằng sau nó là cái gì.

    Ví dụ: Người con trai đi kiếm vợ thì tiêu chuẩn anh ta lựa là đẹp (là dương) , còn cái âm của 1 cô gái là cái nết na để nuôi dạy con cái sau này. Cái nết na, thùy mị, thủy chung, sâu sắc, công dung ngôn hạnh mới là quan trọng và phần khó thấy, tạo hạnh phúc gia đình về lâu về dài. Nhưng tuổi mới lớn thì không có kinh nghiệm, khó thấy. Đẹp cũng là cái phước nhưng gốc vẫn là cái nết.

    Ví dụ: Một quốc gia muốn tồn tại được thì ta thường nghĩ là cần lực lượng vũ trang quốc phòng, công an nhưng gốc lại là lực lượng tình báo. Nếu tình báo kém thì quân đội mạnh tới đâu rồi cũng sụp đổ. Mà tình báo giấu mặt không cho ta thấy.

    Bàn về Nguyên tắc âm dương: Âm sinh ra dương, từ cái không mà sinh ra có nhưng ngược lại dương cũng hỗ trợ và bồi dưỡng lại cái âm.

    Ví dụ: Cái cây có rễ nuôi cây nhưng cành lá hấp thụ ánh sáng cũng bổ trợ lại cho rễ cây.

    Ví dụ: Người đi làm ăn thì vốn liếng là âm. Âm sinh ra dương tức có vốn liếng mới bước ra làm ăn được. Nhưng làm ăn có lãi thì bỏ lại tức là dương dưỡng lại cái âm.Với 1 con người thì lời nói ra là dương, còn tâm địa là âm. Người hiền lành thì lời nói ra hiền lành nhưng ngược lại mình ráng nói cho hiền thì cũng nuôi dưỡng lại nội tâm. Vậy nên dù trách móc, phản đối ai cũng nên nói trong cách hiền lành đừng nói trong cách hung dữ. Hầu hết ta phản đối điều gì là hầm hè liền. Tâm mình dữ mình bộc lộ ra bên ngoài dữ. Nhưng giờ mình cần kiềm chế lại bằng lời nói hiền lành, nhã nhặn bên ngoài, điều đó cũng nuôi ngược lại tâm, làm cho tâm mình cũng hiền thêm chút. Vậy nên dù mình cũng chưa tốt lắm nhưng mình biểu lộ ra bên ngoài bằng thái độ và lời nói yêu thương, tử tế, hiền lành nhưng không ngờ chuyển ngược lại tâm mình cũng tốt hơn dần dần.

    Ví dụ: Một người đi xuất gia, có thể người đó chưa đắc đạo, mới xuất gia tâm sao lộ hình dáng như vậy nhưng nhờ luật lệ oai nghiêm của đạo kiềm cái dương và thúc đẩy lại nội tâm bên trong tốt hơn. Gặp 1 con người cần đánh giá cái âm. Cái âm là cái tâm hồn của người ta. Nhìn đâu để biết? Đó là cửa số của tâm hồn chính là đôi mắt. Khả năng nhìn đôi mắt mà biết tính tình biết người là khó, cần bồi dưỡng thời gian dài. Đây là bản lĩnh ở đời.

    Ví dụ: Các huyệt quan trọng đều nằm ở lưng là phần khó thấy. Thuốc bắc nhiều rễ ít lá. Chữa  bệnh là chữa cái gốc, đa phần thuốc bắc đều là rễ.

    Ví dụ: Tim bị bệnh thì Đông y chữa các mạch ở gan, thận còn Tây y thì mổ xẻ tim.

Khi xây dựng điều gì thì cần xây phần âm trước. Các nhà chính trị thường xây dựng lực lượng tình báo trước. Người muốn xuất gia cần tập sống đạo hạnh, làm phước trước thì lâu bền hơn. Ta cần làm phần gốc cho viên mãn trước thì sẽ bền lâu hơn. Nếu ta nghèo cần nỗ lực làm phước, nếu cố tỏ ra giàu thì dễ tiêu cả gia đình luôn.

Khi quan sát vật thể mà phần âm nó lớn thì ta biết vật thể đó bền vững, còn phần âm quá nhỏ so với phần dương thì nó tồn tại không lâu.

    Ví dụ: Cây ớt rễ nhỏ mà thân to nên tồn tại ít, cây cổ thụ thì rễ to nên tồn tại lâu. Gặp 1 người mà người đó cứ khoe khoang thân phận, chơi với người này người kia thì người này dương nhiều nên sự nghiệp dễ sụp độ, tình bạn không thâm sâu. Còn người ít nói về mình chỉ sống lâu ta mới hiểu về họ thì người này bền vững, thâm sâu. Nếu họ kết tình rồi sẽ rất chung thủy, chung thành. Bên trong họ có cái phong phú, nhiều tài năng, đức tính mà họ không khoe. Người nổ nhiều quá thì chơi không bền được.

    Ví dụ: Khi xây nhà thì cái móng nhà chỉ chịu được lực 3 tầng nhưng ta có tiền xây 5 tầng thì đành phá móng, xây lại thôi. Một người làm phước rất nhiều còn hưởng thụ cho cuộc sống ít thì sau này phước rất nhiều. Cái mình cúng là âm đức, cái hưởng là dương. Dương nhiều mà âm ít thì sự nghiệp sẽ không được lâu. Củ cà rốt là tốt cho tim, thận. Củ rễ mà đen là bổ thận đó, củ thục địa hoặc nhục thung dung đều màu đen. Tất cả các thuốc bắc đều có củ thục địa trong thành phần. Người bên ngoài mập, âm lực bên trong đã hết thì rất dễ chết. Cần xem bụng có lực hay không, bụng dưới cứng là có lực. Cặp chân to, săn chắc là âm người đó mạnh. Trong tập võ đứng tấn cho lâu là luyện âm trong cơ bản ban đầu. Dung mạo là dương, còn giọng nói là âm. Người giọng hay, ấm mà mặt đẹp là âm dương đều tốt, họ sẽ thịnh vượng phát đạt. Chức vụ là dương còn quyền lực là âm. Người nông dân và trí thức làm việc đâu là dương, âm? Người làm việc bằng đầu óc mau chết dễ tai biến, căng thẳng. Hành vi bên ngoài là dương và mưu tính bên trong là âm. Khi làm việc gì mà tính toán kỹ thì rất dễ thành công. Người đi ra làm ăn thì cần người khác tin mình mới hợp tác được. Để người khác tin mình thì họ phải giả vờ như họ giàu sang như thuê xe hơi, mặc bộ đồ vest, xài điện thoại đắt tiền nhưng sự thật vốn bên trong không nhiều là dương nhiều thì thời của họ sắp hết, không cần hợp tác nữa. Giả vờ mình nghèo sống giản dị có khi âm sung mãn lại đi được lâu dài.

Âm dương trong sức khỏe: Dương là cái phần dễ nhìn thấy như cơ bắp còn âm là nội lực bên trong không nhìn thấy được. Nếu cả lực âm lực dương lực đều mạnh thì người đó còn sống lâu. Người huyết áp thấp là cả âm và dương đều yếu. Vậy nên cần xây dựng âm lực chứ không phải dương lực. Trong ăn uống cũng cần xây dựng thức ăn bổ âm. Đậu dỏ là bổ dương, đậu đen bổ âm. Người lớn tuổi nên ăn đậu đen. Đậu xanh là giải cái nóng của dương nhưng cũng phá cái âm nên người ăn nhiều dễ bị đau lưng. Ớt, tiêu hỗ trợ dạ dày nhưng sẽ phá gan, thận. Khổ qua, rau má thường mát. Củ thục địa, củ khoai mài mọc sâu dưới đất, củ cà rốt đều bổ phần âm. Đậu phộng vẫn âm hơn đậu nành về tính âm dương. Cơ thể bị cảm sốt thì cái nóng cơ thể là do phần âm sinh ra. Ta để cảm sốt hoài thì ta dễ bị suy thận. Ta uống thuốc hạ sốt nhiều thì nó giúp ta giảm sốt và phá luôn chân âm, lâu ngày ta dễ bị hư cột sống. Trong vận động, ta vận động mạnh quá là dương còn vận động nhẹ theo hơi thở là xây dựng âm lực ví như tập Thái cực quyền là âm.

Lòng bàn tay của 1 người còn ấm là âm lực còn tốt. Lòng bàn tay hồng hào là âm đức  người này còn lớn. Lòng bàn chân là âm, còn ấm, hồng hào là còn nội lực, giàu sang. Làm phước là âm, hưởng thụ xa hoa là dương. Cần làm phước hơn hưởng thụ, làm phước cần kín đáo, khiêm hạ. Sống ở đời cần uy tín nhưng không háo danh. Háo danh là khoe khoang về chính mính. Uy tín là bằng việc làm của ta mà họ tin là âm, là bền vững lâu dài.

Khi ngồi thiền kín đáo, không cho ai thấy thì bền. Khi ngồi thiền mà hơi thở nhẹ nhàng là nội lực đang củng cố từ từ. Đánh giá kinh tế theo GDP là phần ngọn, cần đánh giá đời sống người dân là âm. Vậy nên người Nhật là nghèo chứ không phải giàu mặc dù thu nhập GDP họ cao. Cần đánh giá đời sống thực và tinh thần có thoải mái hay không? Khi đánh giá đời sống của con người có hạnh phúc hay không thì đừng nhìn người đó mặc quần áo đẹp hay tiền người đó nhiều mà hãy xem tâm hồn người đó có sảng khoái, thoải mái hay không?

Người ăn mặc hở là dương, là ít đạo đức, chơi không bền. Người nói năng gay gắt là dương, chơi không có lâu và thường không giàu được. Người nào có giọng nói trầm tĩnh, khiêm cung, kín đáo thì sẽ phát, sự nghiệp người này sẽ lên. Và kết bạn với họ cũng được vì là người tốt.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *