GIỚI THIỆU VỀ TAM NGUYÊN VÔ THƯỜNG PHÁI

Lịch sử của phái Tam nguyên bắt đầu từ Tưởng Đại Hồng đời nhà Minh. Tưởng Đại Hồng sau đó thì truyền lại phép Huyền Không cho Khương Diêu. Khương Diêu sau đó truyền cho Chương Trọng Sơn. Đến đời của Chương Trọng Sơn thì thiên hạ ai cũng xưng là chân truyền Huyền Không từ Tưởng Đại Hồng nên có đến 6 phái tranh nhau lấy danh Huyền Không là (gọi là Lục Đại Phái): Phái Vô Thường, Phái Quảng Đông (hay còn gọi là Nam Phái), Phái Thượng Ngu, Phái Điền Nam, Phái Tương Sở, Phái Tô Châu. Tuy là 6 phái cùng tranh luận nhưng rốt cuộc thì Phái Vô Thường của Chương Trọng Sơn được xem là nổi bật nhất, có nhiều điểm về lý luận, hệ thống tương ứng với kiến thức của Tưởng Đại Hồng nên phái Vô Thường được người đời xem là Huyền Không chân truyền. Tiểu sử các bậc tiên hiền của Huyền Không thì nhiều, bài viết này chỉ trích dẫn hai người tiêu biểu là Tưởng Đại Hồng và Chương Trọng sơn.

    Một là, tiểu sử Tưởng Đại Hồng. Cuối đời nhà Minh tiếp đầu đời nhà Thanh. Trong giới Phong Thủy học bỗng xuất hiện một nhân vật gây sóng gió trong Phong Thủy Học. Đó là Tưởng Đại Hồng (1616 – 1714).  Ông tên thật là Kha, tự là Bình Giai, còn có tên là Chư Sinh, Văn Giai, hiệu là Tống Dương Tử – Đạo Hiệu là Vân Gian Đạo Nhân, môn nhân học trò xưng ông là Đỗ Lăng Phu Tử. Tưởng Tiên Sinh xuất thân là một Văn Sĩ lúc đầu theo học Phong Thủy Học của Tam Hợp Phái. Sau này cảm thấy không thỏa mãn, Ông bèn khăn gói lên đường Tầm Sư Học Đạo. Bước chân của họ Tưởng trải qua bao đường đất không ai biết, chỉ biết một thời gian dài sau ông bắt đầu viết sách công khai quảng bá cho một bộ môn Phong Thủy Học mới lạ. Đó là Huyền Không Phi Tinh. Theo một số truyền thuyết ghi lại, ông được Vô Cực Tử Đạo Nhân truyền thụ Huyền Không, được Ngô Thiên Trụ truyền dạy Thủy Long Pháp, được Vũ Di Đạo Nhân truyền Dương Trạch Pháp. Sự công bố và quảng bá này đã gây lên một cuộc tranh cãi sôi nổi, một cuộc “Bút Chiến” kéo dài gần 100 năm. Đặc biệt mặc dù công bố và quảng bá cho Huyền Không Phi Tinh nhưng tất cả các kỹ thuật của Huyền Không Phi Tinh cũng như nguồn gốc học thuật của mình Tưởng Tiên Sinh đều tỏ ra rất huyền bí. Ông thường nói ông được Vô Cực Tử Đạo Nhân chân truyền học thuật Huyền Không. Nhưng cái tên Vô Cực Tử không thể tìm đâu ra hình tích. Nhưng thật sự các lý luận của Tưởng Đại Hồng đã cho thấy ông nắm rất vững học thuật Huyền Không này. Các chứng tích về Phong Thủy do Ông tạo tác còn đến ngày nay cũng đã chứng tỏ điều đó. Các kỹ thuật của Tưởng Đại Hồng được bảo mật rất kỹ. Nó chỉ được truyền thụ cho một số ít học trò tâm đắc, mặc dù ông có nhiều học trò. Các tác phẩm của Ông gồm: “Địa Lý Biện Chính”, “Địa Lý Biện Ngụy”, “Quy Hậu Lục”…Theo truyền nhân đời 83 của Phong Thủy Tưởng Thị hiện nay là Pháp Hinh Cư Sĩ đang sống tại Đài Nam – Đài Loan thì học thuật của Huyền Không Phong Thủy Tưởng Thị đặc sắc gồm bốn cột trụ lớn của Lý Khí Phong Thủy của Tưởng Công là: Ai Tinh (Chia làm 24 Sơn Ai Tinh Đại Quái và 64 Quái tiểu quái Ai Tinh), Thiên Tinh (Vận dụng thất chính tứ dư chọn ngày, cách Cục bố Cục), Quan Thần (Bát Quan Quan Thần và 12 Quan Quan Thần), Quái Khí (14 Quái Khí), thiếu một không thành.

Hai là, tiểu sử Chương Trọng Sơn. Ông họ Chương, tự là Trọng Sơn, hiệu là Vô Tâm Đạo Nhân, chỗ ở là “Thiên Mặc Am”, người Vô Tích Giang Tô. Phái Huyền Không từ Vô Tích, phát triển khắp Thường Châu nên người bên ngoài thường gọi là Vô Thường Phái. Vô Thường Phái lấy sự biến đổi vô thường làm sáng chỉ của phái. Chương Trọng Sơn là người cự phách của Huyền Không Địa Lý sau Tưởng Đại Hồng, Vũ Tiến Lý đã ca ngợi “Độc ngữ chân thuyên, thục thôi sinh khắc chế hóa chi dụng, cát hung tiêu trưởng chi lý, Thần minh kỳ đạo vu đại giang nam bắc tam thập niên – Tức là: Một câu là rõ ràng, đã nhuần nhuyễn cách dùng sinh khắc chế hóa, tốt xấu tiêu trưởng cũng rõ lý, là bậc Thần Minh suốt hai bờ nam bắc Trường Giang 30 năm”. Sách ông viết gồm “Biện Chính Trực Giải”, “Lâm Huyệt Chỉ Nam”, “Thiên Nguyên Ngũ Ca Giản Nghĩa”, “Tâm Nhãn Yếu Chỉ”, “Huyền Không Yếu Chỉ” . Trở thành người kế tiếp sau Tưởng Đại Hồng thành một lãnh tụ của Huyền Không. Trải qua đời con đời cháu các thế hệ vẫn tiếp nối. Học trò có: Đồng Hương Trần Liễu Ngu, Trường Châu Kha Viễn Phong, Kim Quỹ Tiền Kinh Sơn, Ngô Huyện Từ Gia Cốc, Hồ Châu Trần Đào Sinh, Kim Quỹ Đào Khang Cát. Đến đầu đời Dân Quốc, hay có người là truyền nhân của Vô Thường Phái hành thuật bí mật trong đời, cầu được thật không dễ. Sách do Chương Trọng Sơn viết công khai không nhiều, con cháu môn sinh cũng không viết sách lưu truyền.

Chương Trọng Sơn truyền đến Dương Cửu Như, Dương Cửu Như lại truyền dạy cho Đàm Dưỡng Ngô. Đàm Dưỡng Ngô vào năm 28 tuổi tự lập trường dạy Phong Thủy nổi tiếng tại Thượng Hải, dạy cho nhiều học trò; trong đó có Diễn Bản và Hư Minh. Sau đó khi xảy ra chiến tranh loạn lạc tại Trung Quốc thì Diễn Bản và Hư Minh cầm theo sách vở của phái Vô Thường do Đàm Dưỡng Ngô truyền lại mà theo tàu di cư đi Malaysia. Hòa thượng Diễn Bản truyền dạy cho hòa thượng Hoành Thuyền. Hòa thượng Hoành Thuyền dùng sở học của mình để tư vấn cho Lý Quang Diệu trong các công tác điều hành đất nước, quy hoạch địa lý quốc gia cho Singapore trong suốt 30 năm ông Lý Quang Diệu cầm quyền nên đã đưa đảo quốc sư tử này cất cánh thần kỳ. Nhưng Hòa Thượng Hoành Thuyền lại không truyền lại cho ai vì không tìm được người xứng đáng. Hòa thượng Hư Minh sau đó lại tiếp tục truyền thụ cho Đại Sư Lưu Dục Tài. Đại Sư Lưu Dục Tài sau đó phát nguyện truyền bá kiến thức Phong Thủy Huyền Không của phái Vô Thường chân chính cho tất cả những ai có tâm, hữu duyên với ông. Tâm nguyện của ông là những kiến thức mà ông may mắn được sở hữu nếu không được truyền bá rộng thì sẽ là 1 tội ác. Trong suốt 30 năm giảng dạy và tư vấn (từ 1984 – 2014) Đại sư đã đào tạo ra rất nhiều thầy Phong Thủy nổi tiếng ở khắp nơi trên thế giới; chúng tôi cũng may mắn có cơ duyên gặp gỡ và được chân truyền kiến thức từ ông.

Tam nguyên là một trường phái phong thuỷ cổ điển, rất nổi tiếng được giảng dạy tại học viện phong thủy Quốc tế với các môn như Huyền Không Phi Tinh, Huyền Không Đại Quái, Huyền Không Lục Pháp và Tam Nguyên Kỳ Môn Độn Giáp Phong Thuỷ. Đặc trưng của trường phái Tam Nguyên chính là rất chú trọng vào thời gian, cùng mối liên hệ Thiên Địa Nhân. Tam Hợp Phái chú trọng phần Loan Đầu. Tam Nguyên Phái được công bố sau Tam Hợp. Tuy nhiên trường phái Tam Nguyên lại chính thức được sử dụng trong Hoàng gia, cho các triều đại Đế vương. Còn Tam Hợp thì lại có vẻ gần gũi dân gian hơn, bởi thế học thuật của nó phổ biến hơn trong dân gian.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *